Chuyện của Phương

0

[ad_1]

Cho đến một hôm, đang làm việc thì Phương ngất xỉu phải đưa vào bệnh viện. Nghe tin này, cả phòng bàn ra, tán vào. Cuối cùng, Ngọc Linh, cô công nhân nổi tiếng ngổ ngáo nhất khu lưu trú, lên tiếng: “Nói gì thì nói, tụi mình cũng phải vô thăm nó. Hồi tao bệnh, ngày nào nó cũng nấu cháo đem vô cho tao”. Mấy cô bạn khác nhao nhao: “Mày chịu ơn nó thì đi mà nuôi nó…”. “Vậy thì để tao đi”- Linh dứt khoát.

Chiều hôm sau, cơm nước xong, vừa bắc ghế ra trước nhà hóng mát, Linh và các bạn đã thấy chiếc xe hơi của “lão bụng phệ” đỗ xịch trước cổng. Trên xe bước xuống không phải lão ta mà là một phụ nữ son phấn lòe loẹt: “Con Phương đâu, sao hai hôm nay không đi làm? Đâu phải muốn làm thì làm, nghỉ thì nghỉ…”. Linh đứng dậy nói đỡ cho bạn: “Cô là ai? Phương bị bệnh phải nhập viện rồi”. Người đàn bà sựng lại: “Bệnh hả? Bệnh gì? Sao không gọi điện báo tin? Khách khứa tới quán không thấy nó, người ta không chịu ăn uống. Tui là má nó… à không, tui là… là vợ của ba nó…”.

Khi bà ta đi rồi, mọi người nhìn nhau. Linh lắc đầu: “Bà ta nói cái gì tao chẳng hiểu…”. Thế là cả phòng lục tục dắt nhau vào bệnh viện. Té ra, cái “lão bụng phệ” mà lâu nay mọi người tưởng là “đại gia” lại chính là… cha ruột của Phương. Mẹ cô bị bệnh nan y, nằm liệt mấy năm trời. Người đàn bà ấy vốn là bạn làm ăn của bà, tới lui chăm sóc, cho mượn tiền chạy chữa. Khi mẹ Phương mất, bà ta trở thành mẹ kế của cô. Để trả món nợ đã vay để thuốc thang cho mẹ, mỗi ngày, Phương phải ra quán bar của bà để làm thu ngân. Sự có mặt của cô làm cho lượng khách tăng lên đáng kể nên cả cha cô và mẹ kế đều muốn cô bỏ việc ở công ty để làm hẳn cho quán bar. Nhưng Phương kiên quyết từ chối. Cô nói thẳng với cha: “Chừng nào trả hết nợ cho mẹ, con không làm nữa”.

Nghe xong câu chuyện của Phương, mọi người nhìn nhau. Rồi không ai bảo ai, cả bọn cùng thốt lên: “Tụi tao xin lỗi mày”.


Thùy Mai

[ad_2]

— Đăng bởi V —

Share.

About Author

Leave A Reply

Phòng khám đa khoa quốc tế